Trường tiểu học Việt Long
Màu tím hoa sim
Nàng có ba người anh đi bộ đội Những em nàng Có em chưa biết nói Khi tóc nàng xanh xanh Tôi người Vệ quốc quân xa gia đình Yêu nàng như tình yêu em gái Ngày hợp hôn nàng không đòi may áo mới Tôi mặc đồ quân nhân đôi giày đinh bết bùn đất hành quân Nàng cười xinh xinh bên anh chồng độc đáo Tôi ở đơn vị về Cưới nhau xong là đi Từ chiến khu xa Nhớ về ái ngại Lấy chồng thời chiến binh Mấy người đi trở lại Nhỡ khi mình không về thì thương người vợ chờ bé bỏng chiều quê... Nhưng không chết người trai khói lửa Mà chết người gái nhỏ hậu phương Tôi về không gặp nàng Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối Chiếc bình hoa ngày cưới thành bình hương tàn lạnh vây quanh Tóc nàng xanh xanh ngắn chưa đầy búi Em ơi giây phút cuối không được nghe nhau nói không được trông nhau một lần Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím áo nàng màu tím hoa sim Ngày xưa một mình đèn khuya bóng nhỏ Nàng vá cho chồng tấm áo ngày xưa... Một chiều rừng mưa Ba người anh trên chiến trường đông bắc Được tin em gái mất trước tin em lấy chồng Gió sớm thu về rờn rợn nước sông Đứa em nhỏ lớn lên Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị Khi gió sớm thu về cỏ vàng chân mộ chí Chiều hành quân Qua những đồi hoa sim Những đồi hoa sim những đồi hoa sim dài trong chiều không hết Màu tím hoa sim tím chiều hoang biền biệt Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa Áo anh sứt chỉ đường tà Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau Chiều hoang tím có chiều hoang biết Chiều hoang tím tím thêm màu da diết Nhìn áo rách vai Tôi hát trong màu hoa Áo anh sứt chỉ đường tà Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu... Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm Tím tình ơi lệ ứa Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím Tôi ví vọng về đâu Tôi với vọng về đâu Áo anh nát chỉ dù lâu... (1949, khóc vợ Lê Đỗ Thị Ninh) Đôi dép Vần thơ đầu anh viết tặng cho em Là vần thơ anh viết về đôi dép Khi anh nhớ ở trong lòng da diết Đôi dép tầm thường cũng viết thành thơ Hai chiếc dép gặp gỡ tự bao giờ Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nhau nửa bước Đi làm Cách mạng những nẻo đường xuôi ngược Từ bắc vào nam cát bụi cùng nhau Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao Cùng chung chia sẻ sức người đời chà đạp Khi vinh nhục không đi cùng người khác Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia Nếu một ngày một chiếc mất đi Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu. Cũng như mình trong những lúc vắng nhau Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía Dẫu bên cạnh đã có người thay thế Mà trong lòng... nỗi nhớ Ý Nhi ơi! Đôi dép vô tư khắng khít bước song hành Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối Chẳng hứa hẹn nhưng không hề phản bội Lối đi nào cũng có mặt cả đôi Không thiếu nhau trên những bước đường đời Dẫu một chiếc ở mỗi bên phải trái Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung Hai chúng mình thầm lặng bước song song Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc Chỉ còn một là không còn gì hết Như anh và em... thương lắm Ý Nhi ơi!
Trần Văn Kỳ @ 17:13 06/03/2013
Số lượt xem: 741










Các ý kiến mới nhất